Cuối cùng thì cũng đỡ lười để đi mua đồ. Khổ nỗi giời hình như không thương, đi được một đoạn thì mưa ào ào. Rõ ràng biết là dễ mưa, mà tính tớ cẩu thả, vẫn chẳng đem áo mưa. Thôi lại mất toi 10 nghìn mua áo mưa giấy, cũng chẳng đỡ ướt được là bao. .

.

Đã ra đường rồi thì kiên quyết không về tay không, tính tớ thế. Nên là xuyên màn mưa, lao thẳng đến “mục tiêu”. Lúc ra mở cửa, chị bán hàng không tin được là giời này có khách mua, còn bảo em cần làm gì gấp lắm à:D. Vì chịu khó hay sao, nên được tặng rất là nhiều thứ nhé. 2 cuộn chỉ màu, 1 túi khuya gỗ, 1 túi khya nhựa với 3 dây đeo móc khóa nhé. Tớ thích lắm xD. Cái giỏ nhỏ đã lại chật cứng đồ chờ tớ nghịch :”>

.

 

.

Buổi sáng sau khi đưa em đi học sẽ có một điêp khúc quen thuộc

.

-Tối nay em thích ăn gì?

-Uhm..để em nghĩ đã…có những món gì hả chị?

-Có món bún miến mì cháo phở….cơm.

.

Những ngày bố vắng nhà thì cơm luôn là món được xếp hạng sau cùng. Hôm nay em nhà tớ bảo “Em nghĩ là món phở rất ngon”. Vâng thế là biết cô ý muốn ăn phở rồi. Mà ghớm chưa, tí tuổi mà đã biết vòng vo rồi. Và giờ đang có nồi nước phở trên bếp. Mưa lạnh lạnh, mùi phở bay khắp cả nhà, ấm sực, thế là sướng.

.

.

Lúc đi chợ, ngang qua hàng tạp phẩm thấy cái này hay quá, chẳng biết nó là cái gì cũng mua. Với tớ, hình như mưa hay không cũng như nhau, vẫn ngó nghiêng như thường :))


Của để dành ^^

Tớ có một tình yêu rất rất to lớn với những đôi giày. Với tớ, nó không chỉ là thứ mang lên chân mà còn nhiều ý nghĩa hơn thế. Tớ cứ luôn nghĩ con người ta phải đi trên những đôi giày đẹp thì mới bước đi không mỏi mệt được. 

.

.

Của để dành của tớ đây ^^ Đúng nghĩa của để dành luôn, vì số lần đi rất ít, có những bé còn chưa biết “mùi” mặt đường. Đa phần là yên vi trong hộp, rồi vài hôm tớ lại lên cơn yêu thương mà đem ra sờ mó vuốt ve. Hâm nhờ :))

.

Mỗi đôi giày của tớ đều có một câu chuyện đấy:”> Để hôm nào lên cơn lê thê tớ sẽ  kể cho :”> 

.

.

Có ai để ý đôi “lấp lánh ánh vàng” không? Bây giờ gái nào của tớ mặc áo cô dâu tớ tặng làm quà nhé :”> Các em hãy mau mau lừa lấy một thằng nào đấy để tớ được tặng giày đi :))


2 notes ∞ Reblog 3 weeks ago

Điều gì khiến tớ thích nhất ở mùa hè? Chính là được sơn móng tay màu xanh xD. Tớ sẽ không sơn “bầu trời” trên tay vào những mùa khác, mà chỉ hè thôi. Vì tớ cảm giác đây   là màu của riêng mùa nóng nực, làm tâm tình dở hơi dễ cáu gắt của tớ “hạ nhiệt”.

“Bầu trời” đầu hạ có vẻ xanh quá nhỉ xD Khi nắng chưa chói chang thì “tranh thủ” xanh thêm một chút cũng chẳng vấn đề gì:)

Đang xem trực tiếp lễ hội pháo hoa. Thật ra tớ không thích xem pháo hoa lắm. Vì mỗi lần nhìn thấy những ngọn đuốc sáng rực rỡ ấy là lai bật khóc. Sự lộng lẫy đến mức không chân thật ấy làm tớ mê mẩn. Càng mê mẩn sẽ càng cố bắt được. Càng cố bắt được thì sẽ càng xa vời.

Những thứ đẹp đẽ quá mức thường là những thứ không bền vững. Như pháo hoa kia, sau khi vụt sáng đẹp đến ngạt thở, thì chỉ một vài tích tắc sau đó, chỉ còn là những đốm khói mờ trời. Để rồi sau đấy, lòng người cứ ngẩn ngơ mãi không thôi…


3 notes ∞ Reblog 1 month ago

Chớm hè…

Với đường phố se se lạnh buổi sớm…

Em muốn đi…

Em muốn yêu…

Và…

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi 


Lúc tắm xong đi ra thấy em Lợn đang xem Nhật kí của mẹ, thế là ngồi cạnh xem cùng luôn. Và rồi trong một lúc liếc sang, tớ thề là đã thấy em tớ rơm rớm. Với một đứa trẻ 5 tuổi, tớ không rõ nó có hiểu hết ý nghĩa của ca từ không, nhưng hành động ấy làm tớ thật sự ngạc nhiên, đến mức chẳng biết làm gì ngoài nhìn chằm chằm. Và hành động tiếp theo còn khiến tớ ngạc nhiên hơn…em dụi mặt vào gối để che đi ánh nhìn của tớ. 

Là trẻ con bây giờ thông minh quá, hay do em tớ thật sự hiểu được bài hát, tớ không biết nữa. Nhưng có một điều chắc chắc là sau ngày hôm nay, những câu nói, những hành động của tớ sẽ phải cẩn trọng hơn trước mặt con bé. Dù sau này nó lớn lên có hâm đơ như chị nó :”> nhưng ít nhất cái sự hâm đơ ấy cũng nên được xây dựng từ một nền tảng tốt đẹp :)


1 note ∞ Reblog 1 month ago

Những con người chưa từng gặp mặt lại khiến tôi đau lòng thế này. Thật muốn vứt bỏ tất cả yêu thương, một mình chạy đến Địa Trung Hải nắng gió, với biển xanh và những nóc nhà trắng:) Rồi khi đã thỏa thuê với biển cả, đôi chân sẽ đi về phía Nam, len lỏi vào những ngõ ngách cổ kính của Barcelona, hòa mình vào một điệu du ca nào đó, hay đơn giản chỉ là đứng bên nghe tiếng nhạc của một người hát rong. 

Chân không đi được, thì cố đi bằng tai. Những bản nhạc latin dường như cũng xoa dịu phần nào cái con người đang hâm đơ này.


2 notes ∞ Reblog 1 month ago

Lâu lắm rồi mới đi đám cưới. Mẹ cứ bắt đi cùng, bảo là đám cưới anh họ (xa lắc) , rồi thì không đi sau này cưới chả ai thèm đến ‘______’ 

Đến nơi người ta cười nói thì lòng mình cũng hoan hỉ hay sao ấy, cứ cười suốt. Tôi cứ ngắm (váy) cô dâu chú rể mãi. Người ta sinh năm 86 đấy, mà sao nhìn mặt trẻ con quá, lúc đầu còn tưởng một cặp trẻ con lấy nhau. Mà trẻ con thật! Cái điệu cười toe toét có phần ngây ngô của chú rể lúc 2 người lên bục làm lễ khiến tôi thích lắm. Cô dâu thì không toét toe thế được, người ta còn phải làm dáng, nhưng ai nhìn họ cũng thấy hạnh phúc.

Mỗi lần đi đám cưới cứ thắc mắc người Việt Nam làm đám cưới sao cứ phải mời đông làm to vậy? Đành rằng việc vui thì nên được chúc mừng, cũng là coi như “kiếm” tuần trăng mật cho đôi trẻ, nhưng đông làm gì để rồi cả nhà tất bật chạy ngược chạy xuôi, ngày vui lại thành ra mệt mỏi như thế, chẳng còn thời gian mà tận hưởng cảm nhận niềm hạnh phúc ấy nữa. 

Cỗ bàn thì phải đủ mâm, thế là người ta hay đi với người quen để ngồi cùng nhau cho đỡ ngại. Nhưng cũng có những người khách đi một mình, chủ tiệc nhét luôn vào bàn thiếu một đôi chỗ. Khi vào mâm rồi người ta chỉ ăn, thỉnh thoảng chạm cốc với nhau thì nhắc đến cô dâu chú rể cho phải phép, rồi ai lại chuyện nấy. Đến lúc làm lễ, bên trên cô dâu chú rể cứ việc trao nhẫn cho nhau, hai gia đình cứ viêc nói, còn khách ở dưới cứ việc ăn, thiết nghĩ họ đến đây để dự lễ cưới hay để ăn một bữa cơm “bình dân” loại sang? Ấy là chưa kể đến chú MC cứ nói ra rả từ đầu tới cuối, chẳng chừa câu nào cho gia đình hai nhà hay cô dâu chú rể cả. Lời lẽ thì chỉ dùng một từ “công nghiệp” để hình dung. Cũng chẳng trách được, người ta có khi một ngày chạy sô vài cái đám cưới ấy chứ. Nhưng có thật sự cần? Nói đi nói lại thì cũng vẫn là do thói quen của người, chỗ cần nói, cái nên nói thì không ai chịu nói, nên thuê MC cũng là lẽ đương nhiên. Tất cả những “hạt sạn” ấy xuất hiện cùng lúc trong một không gian làm mọi thứ cứ lệch nhau đến mức kệch cỡm, khiến một đứa hay để ý cảm thấy chói mắt chỉ muốn thoát ra thât nhanh.

Nếu to mà thế, thì thà nhỏ một chút, nhưng là những người thật tâm đến chúc mừng, những người kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện của cô dâu chú rể, như vậy có lẽ còn hạnh phúc hơn. Chẳng biết đến lúc làm đám cưới, tôi có làm được như điều mình nói không nhỉ?

Đem cái tâm trạng không được thoải mái lắm ra về, những tưởng sẽ khó chịu lâu lắm, nhưng rồi chỉ một câu nói của một người bạn đã lâu không nói chuyện làm tâm tình tôi tốt lên hẳn. Cô gái ấy nói “Cô xa đc HN cơ à”. Thật sự rất bất ngờ. Không phải câu nói ấy quá đặc biệt, mà vì không nghĩ rằng câu nói ấy được cô ấy nói ra. Thế rồi nhận ra rằng người ta quan tâm mình nhiều thế nào, dù chẳng cần lúc nào cũng phải nói chuyện cùng nhau. Sao bên cạnh tôi cứ toàn người dễ thương thế này. Khiến tôi thấy mình cần phải cho đi nhiều nhiều nữa mới xứng đáng làm bạn với mọi người.

P/s: tôi có nên đổi tên tumblr thành “All about wedding” không nhỉ ? =))))


Note thứ 2 trong ngày. Vì hôm nay bắt đầu một ngày với toàn điều kì diệu nên sau đấy cũng toàn điều đáng yêu không kém hay sao ý. Và lí do cho cái note này là vì….BÀ NGOẠI TỚ QUÁ ĐÁNG YÊU ♥

Hôm nay em tớ sốt (nhẹ thôi), nhưng uốn éo không chịu đi học nên mẹ mang ra bà ngoại gửi. Lúc chiều bà gọi ra đón để bà đi tập thể dục, mà lúc về bà dúi cho một bọc nào xoài xanh với bánh tẻ. Toàn món tớ thích luôn!!!!!!!!!!!! Mà bánh tẻ của bà tớ ngon lắm. Bánh nhỏ nhỏ, chỉ bằng 1/2 cái bánh tẻ thô thô bán ngoài chợ. Bột bánh có pha cả gạo nếp nên bánh giòn giòn mà vẫn dẻo dẻo. Bánh tin hin mà nhân nhiều lắm nhé, và thịt hẳn hoi chứ không phải mỡ băm vào :”> Bánh vừa miệng nữa, ăn chẳng cần cái gia vị gì cả mà ngon đáo để T_______T Một phát 4 em đã “hi sinh” oanh liệt trong dạ dày của tớ =)).

Ấy là chưa kể một âu dưa muối đây ngất luôn. Dưa bà tớ muối ngon cực kì, vệ sinh cũng cực kì. Mình tớ ăn dưa chấm mắm chanh đến nửa già cái âu, no lặc lè, giờ muốn đau bụng vì xót ruột luôn:))

Nhiều thứ thế mà lúc hai chị em về nhà được một lúc lại thấy bà đi bộ vào. Em quên thuốc, bà mang vào cho, xong dọc đường thấy hàng dứa, thế là lại một bọc ú ụ nữa vào tay tớ:”> Mai lại có xoài xanh với dứa dầm ăn mệt nghỉ. Bà ngoại tớ đáng yêu nhỉ? Tuyệt vời nhất quả đất luôn:X

Một cái không liên quan đến bà ngoại tớ, mà cũng kì diệu là hôm nay đã thấy bimbim Oishi cà chua tái xuất giang hồ sau nhiều năm vắng bóng *một tràng pháo tay*.


Hôm nay cô báo nghỉ, nhưng đã lỡ bước chân ra đường, thế là tớ lại đi. Lâu lắm mới hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm, đi ngoài đường cứ run run vì còn hơi lạnh của đêm qua. 

Sáng ra đường thì làm gì nhỉ? Tất nhiên là cà phê rồi. Vào quán quen, nhưng hôm nay gọi đen đá. Hè rồi, nhu cầu ấm áp giảm đi nên cũng không muốn uống cà phê ngọt vị đường sữa. Đi một mình, chẳng có ai để nói cùng, mà sáng sớm cũng chẳng muốn nói, thế là tớ dồn hết tâm trí vào việc nghe. Tiếng còi xe ít ỏi vào buổi sớm có phần bớt chát chúa, đôi lúc vang lên còn thấy hay hay. Buổi sáng còn dồi dào năng lượng nên tiếng cô hàng rong nghe cũng lanh lảnh lắm. Rồi cả những câu chuyện của những “người hàng xóm” ngồi kế bên. Tính tớ hay hóng, nên nghe hết, nhiều lúc còn cười theo người ta nữa. Khi “hàng xóm” kết thúc câu chuyện cũng là lúc tớ đứng lên. “Hóng” nhiều quá “bội thực”, lại cảm thấy kém phần thi thú.

Về lúc này thì phí công đi quá, thế là gửi xe ra Hồ đi bộ. Rồi như chợt nhớ ra, lâu lắm không gặp bà và cô, nhớ ra rồi thì đi thôi. Bà và cô bán một sạp đồ trang trí ở Hàng Mã, ngay trước cửa hàng làm thêm đợt tết. Đợt đó đi làm, có hôm chị trưởng cửa hàng chưa đến, tớ với bạn ngồi ăn xôi ở gần đấy. Cô lúc đó đang dọn hàng thấy, từ đó cứ kêu “hai con xôi”. Rồi thế là thân. Từ tết đến giờ chưa qua lần nào, hôm nay qua lại nhiều chuyện để nói. Cũng chẳng ngờ tớ có thể nói nhiều với người lớn đến thế (trừ mẹ tớ:D), cảm giác quen thuộc lắm, đến nỗi lúc đứng lên đi về có cảm giác muốn khóc. Vì tớ biết, còn lâu lắm, tớ mới lại được ngồi nói chuyện với bà và cô như thế.

Tháng tư, hoa loa kèn xuống phố. Lúc về chạy qua nhà bạn mua đồ làm kem cũng thấy nhà người ta có lọ loa kèn đẹp lắm. Lại muốn mua một bình gốm nâu về cắm loa kèn rồi, chứ cắm lọ thủy tinh cảm giác như mặc áo dài mà dưới là quần jean vậy. Mà nhắc đến người bạn này, thật ra tớ mới gặp chị ý một lần hôm làm bánh cho trẻ tự kỉ. Sau đấy trên facebook cũng chỉ dăm câu ba điều. Ấy mà lần này gặp lại nói chuyện hợp đến lạ. Là tớ dễ tính, hoặc cũng vì tính cách hai người giống nhau quá, nên nói mãi không hết chuyện.Hoặc hay chăng hôm nay từ sáng toàn những điều dễ thương, nên tớ cứ muốn nói nhiều hơn chút.


Bệnh cũ lại tái phát :( Âu cũng là đến hẹn lại lên ấy mà, cũng đã lải nhải nhiều rồi mà đến lúc vẫn phải nhai lại không là không chịu được :(

Tớ vừa xem ảnh cưới bạn Kin chụp, hệ lụy là tớ tìm các loại ảnh cưới để xem một cách không kiểm soát. Rồi tớ nhận ra dù cô dâu không long lanh, dù kém xinh một chút, và kể cả có tròn tròn 3 vòng như 1 (như tớ) thì vẫn cực kì xinh đẹp trong bộ váy cưới. Những nụ cười rạng rỡ ấy làm tớ cảm nhận được hạnh phúc, và bất giác mỉm cười theo. 

Tớ cứ bảo thích mặc váy cưới, thích làm cô dâu. Ừ thì đúng thật, vì những thứ ấy xinh đẹp quá, mà tớ thì không cưỡng lại được những thứ xinh đẹp. Nhưng hơn tất cả, cái tớ theo đuổi là nụ cười hạnh phúc kia. 


Tớ đang không thiếu yêu thương, cực kì đầy đủ và viên mãn, nhưng đôi khi tớ lại cũng muốn có một yêu thương của riêng tớ, yêu thương ấy sẽ hát Beautiful in white cho tớ nghe, cũng sẽ bị tớ bắt nghe tớ hát Remember when >”< .No đủ sinh bất mãn sao??? Hay theo như lời các cụ là gái lớn không giữ được nữa rồi :)) 

P/s: tự dưng nghĩ là sao không đánh số tiếp những post mới trước, những bài cũ sẽ edit sau? Cơ mà mới nghĩ chứ chưa làm, dở hơi =)))


1 note ∞ Reblog 1 month ago
1 2 3 4 5 »
Theme By: Heloísa Teixeira