Ngõ nhỏ. Phố nhỏ

Em tin rằng, trong thành phố nhỏ bé này, vẫn luôn có một góc nào đấy dành cho em. Có khi là một quán cà phê có bức tường kính lớn nằm trong một con ngõ ồn ào,cũng có chăng chỉ là những bậc thang sứt mẻ nơi thềm nhà xa lạ. Ở nơi đó, em cười em khóc, em tự mình đa tình, em lẻ loi nhưng chẳng thấy cô đơ, em nhìn thành phố lên đèn rực rỡ, và em miên man. Vẩn vơ.

.

.

26 tháng Chạp lội lên tận vườn mua quất, nhưng vẫn chẳng thấy Tết đâu, chỉ thấy nắng chang chang như cái bận thu. Em tặc lưỡi “một năm kinh tế buồn”, lòng cứ man mác. Ấy thế mà hôm nay đi lên phố, lại thấy một vẻ nhộn nhịp khác hẳn. Tết đây rồi, ùa vào từng con phố, ngõ ngách, đỏ rực một vùng trời đất với nào đào nào quất nào câu đối đỏ. Kinh tế có buồn đến mấy, thì cái không khí này vẫn chẳng mất đi được, có chăng chỉ là đến muộn hơn một chút, để người ta phải mỏi mắt kiếm tìm.

.

Hồn em vui lạ, hoan hoan hỉ hỉ như đứa nít ranh, đứng nơi góc hàng chọn mấy thứ đồ hàng mã. Mọi năm nhà chẳng treo mấy cứ này bao giờ, vì em thấy nó dở hơi(?). Ấy thế mà năm nay đổi tính đổi nết thế nào mà lại mua 1 cặp ngựa (giống con trâu thì có) cầm cái chữ tàu gì đó chẳng biết nghĩa là gì về dán ở cửa. Chắc người ta càng nhiều tuổi thì càng hay bị dở hơi!



tSoB - Trà và Ấm

Tôi có phần thiên vị loose tea hơn tea bag. Lí do thì nhiều, nhưng hơn tất cả, loose tea đem đến cho bạn nhiều hơn là 1 tách trà.

.

Hãy thử hình dung, với tea bag, tất cả việc bạn cần làm chỉ là lấy một túi trà, bỏ vào tách, châm nước. Dù với loại trà nào, thì các công đoạn cũng chỉ có vậy. Và bạn cũng chẳng có cơ hội để mà tìm hiểu xem trong đó có gì, vì tất cả đều được nghiền nhỏ, gói ghém vào những chiếc túi trắng nhỏ.

.

Nhưng với loose tea, bạn sẽ có nhiều “việc” để làm hơn. Thế này nhé, ngay từ lúc đổ nắm trà ra tay, thì việc ngắm nhìn những nụ trà khô, những búp hồng hãy còn sắc thắm, những đóa hibiscus đỏ rực…đã là một việc thú vị rồi. Như vậy, chẳng cần ai giới thiệu, chẳng cần đọc bao bì, bạn cũng đã biết đươc những gì có trong tách trà của bạn. Điều đó cũng giúp thay đổi suy nghĩ “lá trà nào chẳng như nhau” của nhiều người. Việc ngắm nhìn này, không chỉ để “vui con mắt”, mà còn giúp đánh giá trà có tốt hay không.

.

Bố tôi hay được biếu chè, cũng là người thích chè, nên dù thời gian bố ở nhà không nhiều, nhưng mỗi lúc ở nhà, cả gia đình sẽ cùng ngồi lại, đem những bịch chè mới ra thử. Từ đó tôi cũng nghiệm được phần nào cách chọn trà. Bốc một nắm chè lên, búp chè khô, quăn đều, không nhiều vụn nát là những điều kiện kiện đầu tiên.

.

Rồi rồi, sau đây mới thú vị này. Hãy đưa một nhúm chè, thât nhỏ thôi, vào miệng và nhai. Từng búp chè thơm ngát, giòn tan, vỡ vụn trong miệng, vị trà đậm, đắng ban đầu nhưng sau khi nuốt xuống còn lại vị ngọt đọng trên đầu lưỡi, vậy thì bạn đã có thể phần nào yên tâm đây là trà tốt rồi. 

Thế nào, đã thấy vui hơn rất nhiều rồi phải không? Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, sau nhìn, nếm, thì công đoạn chính vẫn là hãm trà. Với tea bag, mọi thứ đã được cân đo trộn sẵn, nên chỉ cần châm đúng lượng nước, gần như mọi tách trà của bạn sẽ như nhau. Nhưng với loose tea, bạn có thể biến hóa tùy ý, thêm bớt lượng trà, thêm vào một số nguyên liệu khác, tùy theo thời tiết hay tâm trạng. Để rồi sẽ luôn có cảm giác hân hoan, mới mẻ khi thưởng thức.

.

Một chén chè với vài chiếc kẹo vừng cũng đủ để làm tôi thích thú. Hay cũng ấm chè đó, thêm vài bông cúc, mấy nụ hồng, cũng thu lắm. Mùa hè tôi thích một tách trà thảo mộc với nụ hồng và búp hibiscus. Vị ngọt, thơm nhẹ của nụ hồng cùng vị chua hơi gắt của hibiscus làm cái nắng như bớt oi ả.

.

Với loose tea, việc pha trà cũng cầu kì hơn. Với những người không quan tâm, nó có vẻ rườm rà không cần thiết. Nhưng với một số người, đây lại là cái thú. Nói hết ra thì dài, và tôi cũng không quá am hiểu về.  Đành chờ một dịp khác, khi có đủ tự tin, tôi sẽ viết về nó.

.

Đấy, thú vị thế cơ mà. Thế nên không thể trách được nếu sau này nơi-đó sẽ chỉ có loose tea nhé! :) Và một lí do nữa, nhỏ nhỏ thôi, là vì tôi đã từng được chính tay sao chè. Những lá chè, qua nhiều lần sao, vo, sàng mới ra được những hộp chè ta thường mua ngoài cửa hàng. Nếu có cơ hội, mọi người hãy thử nhé. Vất vả, tốn khá nhiều thời gian nhưng rất thú vị.

.

Nếu đã dùng loose tea,  chắc chắn sẽ phải có ấm rồi. Chẳng ai bỏ một nắm trà vào tách và châm nước cả. Lá trà không “ưa” loại ấm bằng kim loại. Chúng chỉ thích những anh chàng gốm sứ thôi. Lại nhắc về bố tôi. Bố thích uống trà, nhưng không cầu kì trong việc thưởng trà. Bố dùng một ấm trà cho gần như tất cả các loại.

.

Gần đây, tôi đọc được về “nuôi ấm”. Rồi một ý tưởng hiện lên trong đầu tôi. Ở nơi-đó, mỗi loại trà sẽ được dùng trong một chiếc ấm riêng biệt. Như vậy từng loại trà sẽ giữ được mùi hương thuần khiết nhất. Hơn nữa, ấm sau khi được “nuôi”, màu gốm sẽ càng lên đẹp hơn. Hương trà ngấm sâu vào trong ấm, nên là nếu có “nhỡ” nhớ cái mùi hương ấy mà không muốn uống,chỉ cần châm nước sối vào ấm, thì nước cũng đượm mùi trà. 

.

Mọi người nếu cũng thích nuôi ấm, nhưng không thường xuyên pha trà có thể gửi ấm lại quán để được nuội hộ :”> Tôi cực kì sẵn lòng làm điều đó. Và tất nhiên là bạn có thể “rước” ấm về nhà bất cứ lúc nào mà bạn muốn rồi.

.

Có trà, có ấm, vậy thì bài viết tới nên là hoa. Nhỉ?



tSoB - Nơi của Chúng Ta

Nhà cậu mới đón thêm thành viên mới. Một anh đẹp trai 11 ngày tuổi. Tôi cứ nói vui với cả nhà là “Cuối cùng đội mình cũng có giai”. Ấy ấy không phải bà tôi chưa có thằng cháu trai nào. Chẳng qua chúng lớn cả rồi, không thèm đi chơi với cả nhà nữa. Thế nên mỗi khi đám lố nhố kéo nhau đi chơi, sẽ thấy một  ”bầy gái” nhìn muốn nhức đầu :)

.

Chiều qua sang thăm anh đẹp trai, anh ý cứ nằm ngủ không chịu tiếp khách nên mẹ anh ấy tiếp thay. Sẵn nói một chút về mẹ anh ấy. Vợ cậu tôi cũng làm báo giống cậu, lại là một tờ báo dành cho thanh niên nên tính tình rất trẻ (và tuổi cũng trẻ luôn). Chúng tôi khá hợp nhau, có thể ngồi nói chuyện trên trời dưới bể từ chuyện cơ quan của cô, chuyện học hành của tôi, chuyện xem phim gì hay, chuyện nói xấu vài người, chuyện bao che cho nhau “làm chuyện xấu”… 

.


Trong câu chuyện của ngày hôm qua, cô hỏi tôi về những dự định tương lai, về nghề nghiệp. Cô cũng hỏi tôi có định mở một cửa hàng cho riêng mình không. Tất nhiên là có chứ. Đây là điều không phải tôi mới nghĩ trong ngày một ngày hai, mà là vài năm trước đó rồi. Cô còn nói “không phải chỉ nghĩ đến, nếu đã muốn làm thì phải dần dần tìm hiểu về nó, có ý định cụ thể để thực hiện”. Tôi như giật mình. Hình như trước nay tôi chỉ nghĩ mấy năm nữa mình sẽ kinh doanh một cái gì đó, nhưng không đặt mình trong tâm thế sẵn sàng, không chịu tìm hiểu dần chút mà cứ “bao giờ làm thì nghĩ”.

.

Tôi sai rồi. Mọi sự chuẩn bị là không thừa. Càng tìm hiểu kĩ, càng tìm tòi nhiều bao nhiêu, thì sự tự tin, sẵn sàng của tôi càng cao bấy nhiêu. Để khi bắt đầu, tôi sẽ không phải cuống đến mức cáu nhặng xị lên vì một mớ rối bòng bong do tôi tạo ra.

.

Vậy nên từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu suy nghĩ. Nghĩ xem mình sẽ làm gì, sẽ lựa chọn cái gì. Thật ra thì tôi đã có những nét phác thảo đầu tiên cho Nơi-thuộc-về-riêng-tôi rồi.

.

Một quán nhỏ, nằm trên tầng 2 của một khu nhà cổ, với một balcony rộng và nhiều cây leo. Những bậc thang gỗ sẽ đưa bạn đến với một căn phòng nhỏ, đượm hương trà, đèn vàng ấm, và nhạc dịu dàng. Quán của tôi sẽ chỉ có trà thôi. Ừ! Không cà phê, không những thứ thời thượng như ice blended (dù tôi cũng khá thích nó), cũng không nước quả. Và trà cũng chỉ là trà nóng.

.

Vì sao ư?

.

Tôi cứ luôn khát khao tìm đươc một nơi nào như thế trong thành phố nhỏ này, một nơi tôi có thể tận hưởng hương trà nóng ngào ngạt mà không bị “làm phiền” bởi những tách cà phê thơm nồng, hay mùi hăng hăng của những trái chanh trái cam. Và một lẽ nữa cũng vì tôi không rành về cà phê. Bạn không thể phục vụ người khác một thứ bạn không hiểu rõ nó được.

.

Không tìm được thì tôi sẽ tạo ra một nơi như vậy. Có thể sẽ có người làm được điều đó trước tôi. Nhưng không sao, vì đó không phải là chỗ của tôi. Tôi đã nói sao nhỉ? Nơi-thuộc-về-riêng-tôi, nên chỉ có tôi có thể làm, và tôi phải làm. 

.

Tôi đã biết mình sẽ dùng loại trà nào, sẽ có những món bánh gì. Nhưng chưa đủ. Còn phải đưa vào đó, một không gian rất tôi, nhưng cũng rất ta. Một nơi thuộc về tôi, nhưng khi bạn đến đó, bạn cũng sẽ cảm thấy nơi đó thuộc về bạn.

.

Tôi sẽ cố gắng mỗi ngày nghĩ một chút, ghi chép một chút. Có thể sẽ viết ở đây, có thể chỉ là những bản nháp, cũng có thể trên bất cứ thứ gì tôi có thể viết được. Xin bật mí một điều là nếu bạn nhìn thấy sổ tay của tôi, đừng thắc mắc nếu kẹp trong đó vài tờ giấy ăn. Chúng có khi còn quan trọng hơn cả những điều viết tử tế trong sổ. Nhiều khi có những ý tưởng chợt đến, mà tôi chẳng mang giấy bút theo, thì những tờ giấy ăn sẽ là cứu cánh kịp thời. Rồi sẽ đến một ngày tôi biến những điều trên tờ giấy ăn đó thành hiện thực.

.

Ngày tôi mời bạn đến Nơi của Tôi, Nơi của Bạn, Nơi của Chúng Ta…



" WhiteArum turned 3 today!…"
Hôm nay mở email ra và nhận được cái này từ Tumblr.

3 năm
154 posts
…drafts (không bao giờ hoàn thành)

Không ngờ trong 3 năm, một đứa lười đến không có từ gì diễn tả lại có được tận 154 posts @@Nói chung là chúc “bé 3 tuổi” tuổi mới vui vẻ, mong chúng ta sẽ yêu thương nhau hơn.

Để được như vậy, vấn đề trước mắt là tìm giải pháp làm thế nào để đứa dở hơi “đẻ” ra bé bớt lười, “chăm” bé được thường xuyên hơn:-< 

Ca này…quá khó =)))))))))))))))))

" WhiteArum turned 3 today!…"

Hôm nay mở email ra và nhận được cái này từ Tumblr.

3 năm

154 posts

…drafts (không bao giờ hoàn thành)

Không ngờ trong 3 năm, một đứa lười đến không có từ gì diễn tả lại có được tận 154 posts @@

Nói chung là chúc “bé 3 tuổi” tuổi mới vui vẻ, mong chúng ta sẽ yêu thương nhau hơn.

Để được như vậy, vấn đề trước mắt là tìm giải pháp làm thế nào để đứa dở hơi “đẻ” ra bé bớt lười, “chăm” bé được thường xuyên hơn:-< 

Ca này…quá khó =)))))))))))))))))



Cũng như các ngôi sao luôn có chu kì của mình, tôi vẫn nghĩ mỗi con người tôi gặp gỡ trong cuộc đời đều có một thời gian nhất định. Thời gian của chúng tôi, nếu ngắn thì chỉ là một khoảnh khắc; còn dài, ai biết đâu, sẽ là cả cuộc đời.
.
Dù thời gian ngắn hay dài, tôi cứ luôn tự nhắc mình rằng phải tốt và quí trọng họ, vì ít nhất họ có thể đã từng yêu quí tôi. Và cũng là để cho bản thân tôi nữa, cứ yêu đi sẽ chẳng phải suy tính nhiều.
.
Đã không phải một lần người nghe hiểu khác đi những điều tôi nói. Và lần nào tôi cũng chọn cách im lặng. Tôi của ngày trước, còn đủ sức để buồn để nghĩ. Còn nay? Tôi không buồn, cũng chẳng oán trách. Tôi đủ già để biết hướng suy nghĩ của mình theo chiều hướng tích cực. Chỉ là “có thể thời gian của chúng ta chỉ đến đây thôi”. Bạn thân không được thì làm bạn bè, vẫn là bạn mà.
.
Vừa rồi đọc được một câu của một nữ văn sĩ trẻ khá “hot” bây giờ, dù tôi chẳng bao giờ đọc sách của cô ấy, nhưng câu nói đó, xuất hiện thật đúng lúc, khiến tôi chú ý

"Đôi khi chúng ta tha thứ vì chúng ta không muốn mất người đó. Nhưng chúng ta lại quên mất rằng, vào thời điểm ấy chúng ta đã đánh mất chính mình!"

Tôi chỉ xin đồng ý một nửa. Ai dám khẳng định tha thứ là đánh mất chính mình? Tôi vẫn cứ tha thứ cho những điều xung quanh, vì tôi biết bản thân không phải không bao giờ mắc sai lầm. Tha thứ cũng một cách để không phải bận tâm nữa.  Cuộc sống đủ khó khăn rồi, đừng phức tạp nó. Cô gái của tôi khi hốt hoảng gọi tôi, tôi đã nói “trên đời này trừ gia đình là không thể chọn lựa, còn lại, kể cả bạn bè em cũng có quyền”. Điều khiến không chỉ tôi, mà cả mọi người bận tâm nhiều nhất, ngoài bản thân thì chính là gia đình. Vì gia đình, chỉ có một!
.

Mà tôi nói cái thân tôi còn lo chưa xong, sao dám nghĩ cho ai. Giờ một ngày 24 giờ ngồi nghĩ chuyện đi hay ở, đi thì đi đâu, rồi tiền bạc này kia mà mãi vẫn chưa thông. 22 tuổi rồi đó mày!!!!!



Thu về thật rồi. Không còn cái nắng vàng rực cái độ tháng 8 nữa. Vừa mới qua tháng 9 có đôi ba ngày thôi, chưa có hương hoa sữa nồng, mà từng ngóc ngách của Hà Nội này đều đã mang một vẻ hiu hắt trầm mặc.

.

Thu Hà Nội đẹp. Nhưng buồn lắm. Cái gì cũng buồn. Buồn từ những con phố vốn dĩ nhộn nhịp từ sáng sớm đến tận tối khuya, ấy thế mà năm nào cứ đến độ này là như chậm rãi, tĩnh lặng hẳn. Buồn đến cả tiếng rao hàng rong. Không phải là tiếng rao giữa những buổi hè nắng gắt nghe đến chát chúa, thay vào đó là những câu từ chậm rãi hơn, ngân dài hơn. Rồi buồn cả cái ban công nhỏ một quán cafe bé xinh nằm trên gác hai của khu nhà cổ. Người ngồi đó dường như không còn tíu tít những câu chuyện bất tận nữa, mà thần người đưa mắt ra hư không, mang theo vẻ suy tư lặng lẽ. 

.

Còn nhớ giờ này năm trước, tôi còn đang quay cuồng ở một thành phố nhiệt đới nào đó, nơi quanh năm chỉ có nắng chói chang, không gió heo may không lá khởi vàng, nằm lặng nghe “Nhớ mùa thu Hà Nội”, rồi lòng cứ hắt hiu vì đã để lỡ “người yêu”.

.

Năm nay tôi đã ở đây, có thể sáng sáng phóng xe trong cái tiết trời se se lạnh, lượn một vòng từ nhà lên Bờ Hồ, gọi cốc cà phê mua tờ báo sớm, ăn bát phở ấm sực ở cái ngõ bé tẹo 2-3 cái xe đỗ là chật ních, sau đấy sẽ phải làm thêm một vòng Hồ Tây rồi mới yên tâm về nhà. Rồi thình thoảng buổi tối sẽ hẹn hò cà phê cà pháo dăm câu ba điều với đồng bọn. Thế mà vẫn buồn, vẫn nhớ, vẫn cứ trực rơi nước mắt khi cơn gió heo may vô tình lướt qua.

.

Năm này, khác với những năm trước, là trong nỗi buồn mùa thu của tôi, chất chứa thêm nỗi nhớ nhung tới một miền đất khác. Miền đất đã từng là xa lạ một năm trước, nơi tôi đã từng muốn vứt bỏ lại tất cả để về với Hà Nội, nay đã trở nên quen thuộc. Giờ đây, ở đó, tôi đã có thể tự tìm xe bus đến nơi mình muốn mà không cần phải dùng maps, đã có thể  tự đi bộ qua các con phố mà biết chắc là mình đi đến đâu:D, và hơn cả, đã có thể tìm cho mình những góc nhỏ, những quán quen để lang thang mỗi khi muốn một mình. 

.

Tôi không yêu, hay đúng hơn là chưa yêu miền đất ấy, nhưng nỗi nhớ là sự thật. Hay nói chính xác hơn, là tôi đang nhớ tôi của tự do, của chính bản thân tôi mà không phải ai khác. Là tôi có thể ăn cơm trưa lúc 5h chiều, có thể 10h đêm chạy ra Marina Bay rồi ngồi đến nửa đêm mới mò về, có thể 2h đêm chạy ra McDonal’s gọi McWings và tám nhảm với roomate,  hay ngồi trong nhà mà khui 2 chai ra uống không lo lắng hôm sau sẽ ra sao. 

.

Nỗi nhớ này là một tiếng gõ vào tâm trí tôi, nhắc tôi có lẽ đã đến lúc xách vali đi tìm một hành trình khác của cuộc đời. Tôi phải tranh thủ, khi còn xuân trẻ, còn có thể đi được, thì cố gắng đi xa một chút, trải nghiệm thêm một chút, cô đơn thêm một chút, vấp ngã nhiều một chút, để đến cuối cùng, khi cái chân đã mỏi, có thể yên tâm mà ôm ấp Hà Nội.

.

Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất bạn bè thôi.
Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất tình người thôi.
Hà Nội cái gì cũng buồn, buồn thương đến thế mùa thu ơ.
Hà Nội cái gì cũng vui, rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè.
Hà Nội mùa mưa bạn bè tuổi thơ lội dòng sông phố nô đùa.
Hà nội mùa đông quán đê thơm nồng mùi ngô nướng xém.
Hà Nội là em vụng dại thầm kín, một thời thiếu nữ u hoài
Hà Nội mẹ tôi vấn khăn nâu sồng , một đời áo cũ, thương con mắt đỏ thờ chồng

.

.



Tôi có cái tính cố chấp thế này: cái gì đã nhận định rồi thì sẽ luôn như thế, những thay đổi sẽ bị tôi bài xích một cách âm thầm nhưng quyết liệt.
.
Bạn bè là một ví dụ điển hình cho việc này. Tôi không phải là kiểu quảng đại nhiều bạn bè quan hệ rộng. Trong danh bạ điện thoại trừ những số của gia đình, đặt vé máy bay, dọn nhà linh tinh thì chỉ có khoảng hơn chục số điện thoại của bạn. Trong số bạn bè ít ỏi đó thì cũng chia làm 3-4 nhóm. Ban đầu chỉ đơn thuần là đến với nhau vì một khía cạnh nào đó, nhưng dần dần rồi cũng chia sẻ tất cả với nhau.
.
Khi mới trong “giai đoạn tìm hiểu”, tôi khá dễ gần :D, nhưng sau khi chơi với nhau một thời gian, chỉ những người “chung chí hướng” ở lại sau cùng khiến tôi nhận định rằng trong cái vòng tròn đó chỉ có những chúng tôi ấy mà thôi. Và đối với tất cả những ai tôi cảm thấy có ý định “xâm nhập” vào đều bị tôi từ chối một cách triệt để.
.
Mọi người có thể thấy tôi tiêu cực. Mà đúng là có hơi hơi thật. Nhưng tôi cứ luôn nghĩ rằng nếu chỉ cần một ai khác ngoài chúng tôi bước chân vào vòng tròn ấy, mọi thứ sẽ thay đổi, chúng tôi sẽ không phải là chúng tôi nữa, hoặc tồi tệ hơn là có người đến sẽ có người đi. Với những ai đã coi là thân thiết, tôi rất sợ sẽ mất đi. Vậy nên chỉ có thể cố giữ bằng cách dở hơi ấy.
.
Thứ lỗi cho tôi về sự nhẫn tâm giả dối này. Nhưng thế giới của tôi nhỏ bé lắm, yêu thương cũng khó khăn lắm, nên khi có được phải cố mà níu lấy. Tôi không cầu dư thừa, chỉ mong những người của hiện tại cứ như hiện tại. Không cần cứ phải dính lấy nhau, thỉnh thoảng gặp nhau dăm câu ba điều nhưng biết rằng vẫn có nhau là đủ. Nhiều mà làm gì để khi ngoảnh lại không tìm thấy nhau?



Lớp mình chẳng có fangirl để hú hí với nhau nên hồi đầu bị buồn ấy :( Không fangirl được cơ mà hôm nay đã tìm được “thị phi partner” rồi =)) Cứ nghĩ đến chuyện chiều nay là buồn cười ấy:”> Nói chung thì thông báo là mình đã tìm được nguồn vui trong lớp rồi :))

Lâu rồi không nấu pasta. Nói lâu thì không hẳn nhưng so với hồi hè thì tần suất có giảm hẳn. Mùa lạnh ăn cơm ngon ý :( Pasta gà nấm ngô với white sauce nhé *nháy mắt* =)))

Công thức white sauce

30g bơ

30g bột mì

250ml sữa tươi không đường 

1 nhúm muối


Cách làm

Đun nóng chảo, cho bơ vào đun chảy, sau đó cho bột vào đảo

Cho từ từ sữa vào, vừa rót sữa vừa khuấy đều tay, đến khi hỗn hợp sánh lại.


Tip

Nếu muốn ăn sốt vị ngậy hơn có thể thay 250ml sữa = 150ml sữa + 100ml kem tươi (whipping cream hoặc cooking cream).

Có thể tăng giảm lượng sữa để đạt được độ đặc của sốt theo sở thích.

Với những loại pasta kèm sốt như này nên dùng loại  mì sợ dẹt bản to.



Có chuyến đi mang tên “Đi gặp tuổi thanh xuân”

Một chuyến đi được chuẩn bị trong 3 tháng. Một chuyến đi để gặp “những cuồng nhiệt tuổi trẻ”.  Một chuyến đi mà mọi thứ được chi trả bằng chính những đồng tiền tôi làm ra. Tôi đang tự hào lắm đây!

Tôi không thích nhắc đến điều này với những từ đại loại như “trong mơ” hay “không thật”. Tại sao? Những con người bằng xương bằng thịt đứng trước mặt ta như thế, những điều “nhìn tận mắt nghe tận tai” như thế, những vật chất phải đánh đổi rõ ràng như thế, vậy xin hỏi cái điều Thật như vậy mơ ở chỗ nào?

Thành thực mà nói nếu bây giờ bảo kể lại, tôi cũng xin chịu, vì gần như chẳng nhớ được điều gì. Nhưng nếu bạn hỏi tôi về cảm xúc khi ấy, tôi sẽ cho bạn biết dường như giữa tôi và họ chỉ là những người bạn lâu năm nhưng giờ mới có cơ hội gặp gỡ, sự choáng ngợp ban đầu dần bị thay thế bởi thân quen ấm áp. Khoảnh khắc bắt được ánh nhìn và nụ cười  càng khẳng định cho sự đúng đắn của chuyến đi. 

Đã bao lâu rồi không cuồng nhiệt như thế? Trước đây tôi không thể hiểu nổi khi rủ rê bố mẹ đi chơi cuối tuần mà không được với lí do mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi. Nhưng mấy tháng đi làm, quay  cuồng với công việc khiến tôi thấm thía điều đó hơn bao giờ. Mọi thứ không đơn giản chỉ là bạn đến công ty mỗi ngày, ở đó 8 giờ đồng hồ rồi trở về. Những công việc phải hoàn thành trong ngày, áp lực từ sếp và đồng nghiệp khiến cả con người chỉ còn là một mớ mệt mỏi không chỉ thể chất mà là tinh thần. Đừng nói đến cuồng nhiệt, ngay đến nhiệt tình còn không moi ra nổi :D Vậy nên mới nói  ”Đi gặp tuổi thanh xuân”. Ba ngày không công việc, không áp lực, chỉ có những con đường.  

Tôi thấy mình may mắn. Tìm được một điều để đam mê đã không dễ, chạy theo nó lại càng không dễ dàng. Những thứ phải trả giá không phải không có. Nhưng sau này nếu lỡ bị cuộc sống làm chai sạn, chỉ cần nghĩ về những điều ngày hôm nay, tôi sẽ vẫn thấy mình còn trẻ, ngông cuồng, nhiệt tình, nổi loạn. 

Hành trình của tôi và họ chỉ mới bắt đầu. Tiếp theo đây còn nhiều nhiều những hành trình mang tên “Đi gặp tuổi thanh xuân” nữa. Không cần phải nghĩ tôi sẽ dõi theo họ trong bao lâu, họ vẫn ở đó, tức là tuổi trẻ của tôi vẫn ở đó, cũng tức là tôi còn có cái để người khác ghen tị và ngưỡng mộ.

.

Forever Young

.



Lảm nhảm một tí, đại khái là đã nhận được lương tháng đầu tiên:”> Hôm 28 kiểm tra tài khoản mà mừng muốn rớt nước mắt. Ấy thế mà đóng tiền nhà đi mất hơn nửa:| “Bộ trưởng bộ tài chính” dọa thế thôi, nhưng cũng thấu hiểu “nỗi khó khăn” của nhân dân lao động, nên đã có lời ngỏ. Lỡ anh hùng kêu không cần đâu, nên mai lại lò dò lên Banquet đăng kí overtime thôi. Theo tính toán sơ bộ thì 1 tháng ít nhất phải OT 100h, nghĩa là 5 ngày/tuần thì may ra mới đủ ăn đủ tiêu và cuối năm (2013) làm phát đu giai. Nhân dân lao động làm fangirl khổ thế đấy. Thôi thì vì chúng nó, cũng vì 1 tương lai thân hình siêu mẩu mà cố lên vậy:”>

.

Đã (lại) chuyển nhà. 6 tháng 4 cái nhà, về Việt Nam nếu thất nghiệp sẽ mở dịch vụ chuyển nhà. Nhà mới thang máy khá bất tiện, nhưng bù lại nhà dễ thương bếp có lò nướng siêu to. Nhìn cái bếp cái quyết định thuê luôn, dở hơi thế.

.

Tháng 1 nhà có 2  sinh nhật to ơi là to, của 2 “bộ trưởng cơ mà”. Đến tháng 2 thì có sinh nhật cô út nhà.  Quà cho bộ trưởng mẹ và cô út đã mua (gần) xong=)) Quà cho bộ trưởng bố đã nghĩ ra, thế mà hôm qua skype mới biết đã bị bộ trưởng mẹ nhanh tay giành mất. Giờ lại phải nghĩ tiếp, mà mãi chẳng ra :( Và vì là cô ấy dùng Tiền Cô Ấy Làm Ra để mua quà nên là cô ấy rất hào hứng :’>

.

Còn gì nhỉ:-? À chuyện Tết Tây, chuyện năm mới nữa. Thôi để đi nào up cái clip pháo hoa lên thì lảm nhảm luôn thể.