Mùng 1/6, thiếu niên thừa niên 4 đứa xách nhau đi chơi đến tận tối mịt mới về. Trừ việc Lotteria ở Hàng Than quá chán, lúc về gặp mưa và về gần đến nhà thì xịt lốp (!) ra thì mọi thứ đều tuyệt xD
…
Singapore mưa và lạnh như an ủi cô gái (không) nhỏ :D. “Không còn mùa thu” và trà thơm, giá mà không phải làm presentation để được lang thang.
.
Anh làm mùa thu, cho em mơ màng
Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng…
Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về
.
…
Đi học được 1 tuần, thì lê lết ốm mất mấy ngày:( Cái số nó khổ, chơi mãi thì chả sao, cứ động đến sách vở là quay ra dặt dẹo. Hôm nay còn ngủ gật trên xe buýt, những tưởng về nhà sẽ ngủ luôn, thế mà thế nào lại đi pha cafe. Cafe sữa đá nhé, Hà Nội lắm, và cũng tình lắm. Giá mà có cái cốc thủy tinh cao cao, thì đúng chuẩn rồi. Cái mùi cà phê thơm lừng làm nó muốn khóc.Uống cafe tây nhiều, giờ uống cafe kiểu Hà Nội, chỉ muốn chạy ngay về để ăn bữa cơm chiều:(
.

.
Một tháng - thật tình chưa bao giờ xa Hà Nội lâu đến thế. Cái nhớ không vật vã, nhưng cứ âm ỉ , thúc giục phải mau mau về để được Hà Nội ôm ấp. Rồi khi đấy, em sẽ lại được đi xe máy, rong ruổi từng ngõ phố thân quen, sẽ lại được chui lên tầng hai của cái hiệu sách nhỏ nằm trong khu nhà cổ chật chội, hít hà mùi giấy cũ ẩm ẩm mốc, “đọc chùa” vài trang sách rồi đi ra mà chẳng mua gì. Sau đấy nữa sẽ là cafe vỉa hè, mua một tờ báo nào đó để cho “ra dáng”, lắng nghe câu chuyện không đầu không cuối từ những người “hàng xóm” ngồi kế bên, ăn bát bún ốc man mát đầu Ô Quan Chưởng, tiện thể sẽ gọi thêm vài cái bánh rán nhâm nhi nữa. “Cơm no rượu say” thì tiếp tục lên xe, đi vài vòng Bờ Hồ. Cái tiết trời man mát chớm thu này làm người ta cứ muốn đi mãi đi mãi chẳng chịu về nhà.
.
Đấy, mới chỉ nghĩ thôi, mà sao đã sướng thế. Thử hỏi có nơi đâu bằng Hà Nội! Thế nên là Hà Nội chờ em nhé, em sẽ về vào ngày trời đổi gió, và sẽ hát “Có phải em là mùa thu Hà Nội” :)
Cô đơn có lẽ được cảm nhận rõ ràng nhất khi ngồi ở ngôi nhà tối tăm nhìn ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ đối diện…
…
Tớ muốn Hà Nội, muốn đến cồn cào.
.
.
Giá mà mang theo được ngõ nhỏ phố nhỏ ấy
.
.
.
…
- Bao giờ chị đi?
- Chiều nay đấy.
- Đi lâu không?
- Không lâu lắm đâu.
- Sinh nhật em chị nhớ về mua bánh gato cho em nhớ!
- …
Câu nói bình thường phát ra từ miệng con trẻ làm sống mũi tự dưng cay xè….
…
“Next Top Model” nhà tớ =))))))))))))))

“Top Model” hôm nay đi chơi về, loi choi “câu cá” với chị xong giờ đã lăn quay ra ngủ không biết trời đất gì :))) Câu được 7 con, mỗi người 1 con, còn 4 con cho ngày mai :”>

…
Từ hôm mua được lốc hũ thủy tinh xinh đẹp, thích quá nên cứ “trưng dụng” em nó suốt:)) Mận tam hoa đang mùa, vừa rẻ vừa ngon. Sau khi đã ăn mận chấm muối buốt cả răng, mận dầm tê cả lưỡi, bạn quay ra làm mứt cho có tí ngọt ngào :”> Cũng vừa xinh là mứt dâu ở nhà sắp hết :)) Làm được 3 hũ đầy. Còn 1 hũ vơi vơi cho em Lợn ăn thử, nó ngồi nhâm nhi thế nào lúc sau thấy đã hết veo =)))

Công thức
- 500g mận tam hoa (sau khi đã gọt vỏ, bỏ hạt nhé)
- 200 ~ 250g đường cát (tùy khẩu vị)
Cách làm
- Mận cắt hạt lựu, trộn với đường rồi ngâm trong khoảng 2-3h
- Cho hỗn hợp mận đường vào nồi, đun lửa vừa khoảng 30p đến khi hỗn hợp sánh lại, nhỏ thử hỗn hợp vào bát nước lạnh thấy đông lại là được.
- Trút ra hũ, nếu dùng hũ thủy tinh có nắp sắt thì sau khi cho mứt vào, vặn nắp, úp ngược hũ mứt xuống, hũ mứt sẽ kín, để được lâu hơn
Chú ý
- Việc ngâm hỗn hợp mận đường vài giờ để đường tan ra, việc đun mứt sẽ tốn ít thời gian hơn (tiết kiệm bao nhiêu là ga nhé:”>), còn nếu bạn nào không thích chờ cứ đun luôn cũng được:”>
- Không nên đun lửa nhỏ, vì thời gian đun lâu sẽ làm màu mứt bị sậm, kém xinh đẹp :”>
Món này đơn giản, rẻ và nhanh lắm luôn:”> Phết với bánh mì ăn sáng thì ổn quá. Hơn nữa mứt nấu ở nhà thì có thể điều chỉnh độ ngot. Chứ mứt mua ngoài hàng toàn là loại nhập khẩu, theo khẩu vị người nước ngoài nên hay bị ngot quá :(
Dạo này bạn đang tâp tự sơn móng tay ạ:”> Cũng bắt đầu thấy có chút đam mê rồi:)) Dần dần rồi sẽ đẹp thôi :))

…
Cuối cùng thì cũng đỡ lười để đi mua đồ. Khổ nỗi giời hình như không thương, đi được một đoạn thì mưa ào ào. Rõ ràng biết là dễ mưa, mà tính tớ cẩu thả, vẫn chẳng đem áo mưa. Thôi lại mất toi 10 nghìn mua áo mưa giấy, cũng chẳng đỡ ướt được là bao. .
.
Đã ra đường rồi thì kiên quyết không về tay không, tính tớ thế. Nên là xuyên màn mưa, lao thẳng đến “mục tiêu”. Lúc ra mở cửa, chị bán hàng không tin được là giời này có khách mua, còn bảo em cần làm gì gấp lắm à:D. Vì chịu khó hay sao, nên được tặng rất là nhiều thứ nhé. 2 cuộn chỉ màu, 1 túi khuya gỗ, 1 túi khya nhựa với 3 dây đeo móc khóa nhé. Tớ thích lắm xD. Cái giỏ nhỏ đã lại chật cứng đồ chờ tớ nghịch :”>
.
.
Buổi sáng sau khi đưa em đi học sẽ có một điêp khúc quen thuộc
.
-Tối nay em thích ăn gì?
-Uhm..để em nghĩ đã…có những món gì hả chị?
-Có món bún miến mì cháo phở….cơm.
.
Những ngày bố vắng nhà thì cơm luôn là món được xếp hạng sau cùng. Hôm nay em nhà tớ bảo “Em nghĩ là món phở rất ngon”. Vâng thế là biết cô ý muốn ăn phở rồi. Mà ghớm chưa, tí tuổi mà đã biết vòng vo rồi. Và giờ đang có nồi nước phở trên bếp. Mưa lạnh lạnh, mùi phở bay khắp cả nhà, ấm sực, thế là sướng.
.

.
Lúc đi chợ, ngang qua hàng tạp phẩm thấy cái này hay quá, chẳng biết nó là cái gì cũng mua. Với tớ, hình như mưa hay không cũng như nhau, vẫn ngó nghiêng như thường :))
Của để dành ^^
Tớ có một tình yêu rất rất to lớn với những đôi giày. Với tớ, nó không chỉ là thứ mang lên chân mà còn nhiều ý nghĩa hơn thế. Tớ cứ luôn nghĩ con người ta phải đi trên những đôi giày đẹp thì mới bước đi không mỏi mệt được.
.

.
Của để dành của tớ đây ^^ Đúng nghĩa của để dành luôn, vì số lần đi rất ít, có những bé còn chưa biết “mùi” mặt đường. Đa phần là yên vi trong hộp, rồi vài hôm tớ lại lên cơn yêu thương mà đem ra sờ mó vuốt ve. Hâm nhờ :))
.
Mỗi đôi giày của tớ đều có một câu chuyện đấy:”> Để hôm nào lên cơn lê thê tớ sẽ kể cho :”>
.

.
Có ai để ý đôi “lấp lánh ánh vàng” không? Bây giờ gái nào của tớ mặc áo cô dâu tớ tặng làm quà nhé :”> Các em hãy mau mau lừa lấy một thằng nào đấy để tớ được tặng giày đi :))